Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012

Phú Thọ lãng quên


Nàng vẫn ngồi đây bến Sông Thao
Đợi đợi chờ chờ thế mãi sao?
Bao năm mong ngóng không người lại
Khách ghé qua đây chả ai vào



Ai bỏ quên em Phú Thọ ơi?
Anh về phố vắng thấy chơi vơi
Đò ngang bến cũ người đi vắng
Chả buồn níu bước, Sông Thao ơi!


 

Đò ngang Phú Thọ

Thọ thì có thể, Phú thì không
Phố xá u buồn, nép bên sông
Se se gió lạnh, thuyền giữa bãi
Lặng lẽ trên bờ ta trống không?

Sao cứ u buồn thế phố ơi?
Bao năm chả khác vẫn đơn côi
Đò ngang, Thu muộn ta tìm tới
Người bỏ đâu rồi? ta chơi vơi.

Sớm Hà Thạch

Sáng dạy tập thể dục
Đợi bình mình ngó lên
Trước khi đi ăn sáng
 Nhưng trời nay ngủ quên

Dừng chân nơi Hà Thạch
Heo may bên bến sông
Trời hơi se se lạnh
Bâng khuâng ở trong lòng

Phía sau núi Tản Viên
Trước mặt là Hoàng Liên
Núi ơi cho ta hỏi
Nơi đâu chốn bình yên?

Sao mặt trời chạy trốn?
Kinh sáng ta hỏi Cha
Người lặng thinh không nói
Để mặc ta với ta

Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2012

Giấc mơ ban ngày?


Đĩ Bãi Hậu Sinh Lã Gia vè

Đêm Thu mơ ngủ đối trăng
Trà ngon, đánh tiếng mời Hằng góp vui
Giật mình tỉnh giấc đã Mùi
Vội ghi chép lại góp vui mấy lời:

Các bạn đồng chí ta ơi
Nạt Viêm tôi có một người nớt xi
Đặt tên là Nguyễn Gia Ky
Ngọc, Ngà chả thiếu thức gì đồ chơi
Voi, Tê  Ky để ngắm chơi
Đôi bên bày biện một đôi tranh Đường
Có kẻ biếu đỉnh đốt hương
Tủ chè, sập gụ, giá, gương, lục bình

Từ ngày dọn tới Đam Tình
Ngàn tên tiểu tướng, chúng sinh theo hầu
Nghị quyết Ky đọc làu làu
Nhưng mà thực tế trong đầu nát thinh

Gia nhân, giúp việc quanh mình
Ky cho mỗi đứa một dinh cơ tiền
Tài sản đủ cả ba miền
Khắp nam chí bắc đều tiền của anh

Đứa út trước học ở Anh
Khỏi cần học tiếp cho thành đảng viên
Về làm ở đoàn thanh niên
Mai sau hy vọng nối liền nghiệp cha

Con cái anh có tới ba
Hai trai, một gái đều là đảng viên
Lớn xây dựng, gái làm tiền
Cũng đứa con gái làm phiền lòng anh
Quát mắng nó đến thất thanh
Nay thì nó cũng trở thành đại gia
Mặt dâm đãng, tính trăng hoa
Nay thì nó đã dâu nhà Nguyễn Bang
Cũng nhờ cái lão Tư Sang
Xác nhận nhà rể chỉ hàng bạch đinh

Làm ăn với bọn thằng Bình
Tiền dân đóng thuế một mình nó tiêu
Con này tính nó rất liều
Không con họ Nguyễn nó tiêu lâu rồi

Cạp đất ở khắp nơi nơi
Dân nghèo mất đất, đời đời đói ăn
Cướp đất ở bên Sông Văn
Cướp không lên tới cả trăm mẫu điền

Đớp, hít với bọn thằng Kiên
Rút tiền nhà nước, lừa tiền Sa Com
Chỉ là con bé ranh con
Sơ sơ tiền nó vừa tròn bảy tư
Tỷ đô đó là số dư
Cái đó chả biết thực hư thế nào?

Trời Phật thì ở trên cao
Tạo nghiệp, tổn phúc chúng nào có hay
Lại mang cái mặt ta đây
Bán cả đất nước cho đầy túi gang

Từ Phú Quốc tới Văn Giang
Mỗi lần cướp đất hàng ngàn sai nha
Đánh đập kể cả đàn bà
Dân cày mất ruộng, mất nhà, mất quê

Có nhà cũng phải ra đê
Chúng cướp, chúng phá bốn bề ao tôm
Đầu năm vào buổi sớm hôm
Không thể chịu nổi dân đòm công an
Bắn vào cái lũ quan tham
Dương Nội, Đại Bái xuống tham chiến cùng
Nam Định Vụ Bản khốn cùng
Cướp thêm một mảnh ở vùng Vĩnh Yên

Thất nghiệp, vỡ nợ triền miên
Kinh tế sa sút vì tiền Vi Na
Sin, Lai, Dầu, Điện, Nếc, Đà
Nay còn bao nợ, Thanh tra tỏ tường

Trăm sự cũng tại lão Trương
Lại thêm lão Phú chặn đường Ky đi
Xưa kia đệ tử gối quỳ
Để xin ít lộc, một ly, một hào
Hôm nay chả thấy đứa nào
Chỉ cho Ky biết vì sao phải làm

Từ ngày cạp đất người Chàm 

Nhận Tang Đố Mộc làm hàng tử tôn
Vì thương con gái giận hờn
Cưới luôn cho đứa Tang Môn về nhà
Lại thêm có một Lão Già
Hưu rồi nhưng vẫn ba hoa giữa giời
Sợ Lão nên có lời mời
Đưa con giai lão về ngồi kế bên

Từ ấy sóng gió nổi lên
Trong tay ấn kiếm lại thêm Quan Thày
Sai nha súng kiếm trong tay
Ai mà chống đối bắt ngay bỏ tù
Cái bọn yêu sách''con cu''
Cho chúng nó gặp Lão Cù luật sư
Chả biết sai, đúng, thực, hư
Đập cho chết hết không trừ một ai

Nhưng rồi có lúc đổi ngai
Thiên đình một lúc thêm hai Cụ Già
Đời riêng không chút xa hoa
Cuộc sống đạm bạc, không nhà không xe
Vinh hoa phú quý đều chê
Phát ngôn hành động hướng về nhân dân

Thiên đình từ đó hai sân
Hai bên tính kỹ những phần thiệt hơn
Pháp sư cúng bái sớm hôm
Bùa ngải đèn nến hương thơm suốt ngày
Đền Nam miếu Bắc đủ đầy
Thần Phật đủ cả, lẫn bày chúng sinh
Yêng hùng tụ họp quần sinh
Làm sao đối lại thiên đình này đây?
Tháng Tuất chẳng phải vận may
Lại thêm tụ họp đúng ngày đại hao.

Anh em đặt cửa đi nào
Tam Quan, Tứ Phủ xuống bao nhiêu tiền?
Trăng suông, gió lạnh ngoài hiên
Tiền bạc Ky đã gửi Miền Suýt Dơ 
Còn ta thôi cứ đợi chờ
Liệu chăng đang có giấc mơ ban ngày?

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012

Nhất Bộ - Nhất Bái, có nhất thiết phải làm?

Nhất bộ nhất bái, đi một bước, lạy một lạy là một nghi thức có lẽ gần như cách các nhà sư Tây Tạng vẫn làm là đi ba bước, lạy một lạy. Đó là một cách thức tu tập hành đạo. Trong đạo Phật có 84 ngàn phép tu. Đó có lẽ là một cách. Cũng có thể chỉ là một nghi thức nào đó. Nhà cháu cũng không có nhiều điều kiện để tìm hiểu về nó.

Nhưng, dù gì thì đó là một việc làm khó khăn gian khổ. Không phải ai cũng làm được. Nhưng chắc là cách mà những nhà tu hành Tây Tạng làm cũng chỉ là Tam Bộ Nhất Bái trong một khoảng cách nào đó chứ không phải hàng ngàn cây số từ Thành Phố Hồ Chí Minh dự kiến đến Yên Tử mà nhà nhà sư Thích Tâm Mẫn đang làm.




Hôm 31 tháng 5, trên đường đi công chuyện từ Hà Nội vào Thanh Hóa thì gặp đoàn người dừng lại ở đoạn gần Ninh Bình. Người thì quét đường, rồi thì một số chắp tay vái lạy. Nhà báo Trần Việt của TTX có nói đó là ông nhà sư đi một bước, lạy một lạy mà anh không biết à? Quả thật cũng không biết lắm.

Tò mò của nhà báo, dừng xe ven đường để sang chụp ảnh thì bị đuổi quầy quậy. Muốn chup gần thì bị xua đuổi. Rồi một đám lâu nhâu đứng xung quanh, mặt bặm trợn, khoanh tay chỉ trỏ. Chả hỏi han được gì, thấy hành động của những người đi cùng cũng không đẹp. Về nhà suy nghĩ nhiều.

Tìm trên mạng thì biết, đó là Đại Đức Thích Tâm Mẫn của Chùa Hoằng Pháp. Ngài phát nguyện đi một bước, lạy một lạy bắt đầu từ Chùa Hoăng Pháp đến Yên Tử dài cỡ 2000 cây số. Theo như thông tin có được, ngài hy vọng điều đó sẽ giúp Ngài rũ bỏ được mọi nghiệp chướng trong quá khứ. Theo như thông tin có được, Ngài trước đây là một bác sỹ nhưng chẳng may gặp sự dữ, rắc rối ập đến và ngài đã xuất gia theo Phật.


Trên internet cũng nói là Ngài chỉ có hai đệ tử đi cùng thôi. Nhưng nay nhìn thấy nhiều quá. Hình thức và hành động thì giống giang hồ hảo hán hơn là con nhà Phật.

Nhà cháu suy nghĩ thế này:

Nếu làm được như Ngài thì nhà cháu không thể làm được. Mà, mạn phép, Thày của nhà cháu là Đại Lão Hòa Thượng Pháp Chủ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thích Phổ Tuệ chắc cũng không làm được. Mà làm được chắc Cụ Pháp Chủ cũng không làm.

Nhưng làm như thế để làm gì nhỉ? Làm như thế có thật trả hết được nghiệp dữ đã gây ra không nhỉ? Rồi thì cách thức làm như thế có đúng với giáo lý nhà Phật không nhỉ?

Khi Thái Tử Tất Đạt Đa (tức Đức Bản Sư Thích Ca Mâu Ni Phật), xuất gia, hành đạo, Ngài rũ bỏ mọi hào quang, bỏ ngai vàng bỏ cả mái tóc để trở nên nghèo hèn và xấu xí. Ngài trở nên con người giản dị và cả người đày tớ Ngài cũng không cần mang theo. Vậy thì việc làm mà phải phiền hà đến người đi theo phục dịch, rồi những người phục dịch này lại làm phiền hà rồi phiền lòng đến nhiều người đi đường thì có phải là đang trả nghiệp hay lại là gánh thêm nghiệp không nhỉ? Rồi thì cách thức phô trương mà vô tình hay hữu ý chuyến đi mang lại liệu có đúng tinh thần giản dị của đạo Phật không nhỉ?

Hôm nhà cháu quy y, Cụ Pháp Chủ dạy rằng, Quy là quay đầu trở lại, Y là nương tựa. Quy Y Phật là quay đầu lại để nương tựa Phật. Theo Phật tức là làm theo điều Phật dạy là làm lành, tránh ác và giúp đỡ người khác. Quy y theo Phật rồi để mình giác ngộ rồi giúp người khác giác ngộ. Khi làm lễ, Cụ Pháp Chủ tụng kinh tiếng Việt. Người khác thì tụng: Nhất Thiết Cung Kính, Nhất Tâm Kính Lễ Thập Phương Pháp Giới Thường Trụ Tam Bảo. Cụ thì tụng: Dốc lòng kính lễ Phật Pháp Tăng ở khắp mười phương. Thế là ai cũng hiểu.

Đạo Phật đơn giản thế thôi. Rồi thì Cụ già quá rồi, chân tay yếu, ngồi không thể như người khác. Cụ ngồi lệch, một tay gõ cả chuông lẫn mõ. Buổi lễ vẫn thành tựu viên mãn. Anh em đạo hữu cứ theo lời Pháp Chủ dạy, tu theo tâm Phật, làm theo lời Phật dạy.

Mọi thứ ĐƠN GIẢN, DỄ HIỂU, HIỆU QUẢ. Lễ có thể không cần nhiều nhưng với Tam Bảo thì phải kính. Đối với Ta Bà thì phải xả. Chấp Ngã phải phá để trở nên con người theo những gì mà Phật dạy.

Nhà cháu đã gọi điện cho một Sư Thày mà nhà cháu quen ở Chùa Hoằng Pháp nhưng không thất bắt máy. Nhà cháu sẽ mang chuyện nay thưa với Hòa Thượng Pháp Chủ, rằng nên thế nào? Có nên chăng phải làm như thế không? Có nên đi cả vài năm trời với bao phiền toái với thiên hạ như thế này không? Hay thời gian đó, dành giúp cho bao cảnh đời đau khổ vượt qua tai nạn?

Hà Nội, đêm rằm tháng 6 năm Nhâm Thìn.