Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012

Nhất Bộ - Nhất Bái, có nhất thiết phải làm?

Nhất bộ nhất bái, đi một bước, lạy một lạy là một nghi thức có lẽ gần như cách các nhà sư Tây Tạng vẫn làm là đi ba bước, lạy một lạy. Đó là một cách thức tu tập hành đạo. Trong đạo Phật có 84 ngàn phép tu. Đó có lẽ là một cách. Cũng có thể chỉ là một nghi thức nào đó. Nhà cháu cũng không có nhiều điều kiện để tìm hiểu về nó.

Nhưng, dù gì thì đó là một việc làm khó khăn gian khổ. Không phải ai cũng làm được. Nhưng chắc là cách mà những nhà tu hành Tây Tạng làm cũng chỉ là Tam Bộ Nhất Bái trong một khoảng cách nào đó chứ không phải hàng ngàn cây số từ Thành Phố Hồ Chí Minh dự kiến đến Yên Tử mà nhà nhà sư Thích Tâm Mẫn đang làm.




Hôm 31 tháng 5, trên đường đi công chuyện từ Hà Nội vào Thanh Hóa thì gặp đoàn người dừng lại ở đoạn gần Ninh Bình. Người thì quét đường, rồi thì một số chắp tay vái lạy. Nhà báo Trần Việt của TTX có nói đó là ông nhà sư đi một bước, lạy một lạy mà anh không biết à? Quả thật cũng không biết lắm.

Tò mò của nhà báo, dừng xe ven đường để sang chụp ảnh thì bị đuổi quầy quậy. Muốn chup gần thì bị xua đuổi. Rồi một đám lâu nhâu đứng xung quanh, mặt bặm trợn, khoanh tay chỉ trỏ. Chả hỏi han được gì, thấy hành động của những người đi cùng cũng không đẹp. Về nhà suy nghĩ nhiều.

Tìm trên mạng thì biết, đó là Đại Đức Thích Tâm Mẫn của Chùa Hoằng Pháp. Ngài phát nguyện đi một bước, lạy một lạy bắt đầu từ Chùa Hoăng Pháp đến Yên Tử dài cỡ 2000 cây số. Theo như thông tin có được, ngài hy vọng điều đó sẽ giúp Ngài rũ bỏ được mọi nghiệp chướng trong quá khứ. Theo như thông tin có được, Ngài trước đây là một bác sỹ nhưng chẳng may gặp sự dữ, rắc rối ập đến và ngài đã xuất gia theo Phật.


Trên internet cũng nói là Ngài chỉ có hai đệ tử đi cùng thôi. Nhưng nay nhìn thấy nhiều quá. Hình thức và hành động thì giống giang hồ hảo hán hơn là con nhà Phật.

Nhà cháu suy nghĩ thế này:

Nếu làm được như Ngài thì nhà cháu không thể làm được. Mà, mạn phép, Thày của nhà cháu là Đại Lão Hòa Thượng Pháp Chủ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thích Phổ Tuệ chắc cũng không làm được. Mà làm được chắc Cụ Pháp Chủ cũng không làm.

Nhưng làm như thế để làm gì nhỉ? Làm như thế có thật trả hết được nghiệp dữ đã gây ra không nhỉ? Rồi thì cách thức làm như thế có đúng với giáo lý nhà Phật không nhỉ?

Khi Thái Tử Tất Đạt Đa (tức Đức Bản Sư Thích Ca Mâu Ni Phật), xuất gia, hành đạo, Ngài rũ bỏ mọi hào quang, bỏ ngai vàng bỏ cả mái tóc để trở nên nghèo hèn và xấu xí. Ngài trở nên con người giản dị và cả người đày tớ Ngài cũng không cần mang theo. Vậy thì việc làm mà phải phiền hà đến người đi theo phục dịch, rồi những người phục dịch này lại làm phiền hà rồi phiền lòng đến nhiều người đi đường thì có phải là đang trả nghiệp hay lại là gánh thêm nghiệp không nhỉ? Rồi thì cách thức phô trương mà vô tình hay hữu ý chuyến đi mang lại liệu có đúng tinh thần giản dị của đạo Phật không nhỉ?

Hôm nhà cháu quy y, Cụ Pháp Chủ dạy rằng, Quy là quay đầu trở lại, Y là nương tựa. Quy Y Phật là quay đầu lại để nương tựa Phật. Theo Phật tức là làm theo điều Phật dạy là làm lành, tránh ác và giúp đỡ người khác. Quy y theo Phật rồi để mình giác ngộ rồi giúp người khác giác ngộ. Khi làm lễ, Cụ Pháp Chủ tụng kinh tiếng Việt. Người khác thì tụng: Nhất Thiết Cung Kính, Nhất Tâm Kính Lễ Thập Phương Pháp Giới Thường Trụ Tam Bảo. Cụ thì tụng: Dốc lòng kính lễ Phật Pháp Tăng ở khắp mười phương. Thế là ai cũng hiểu.

Đạo Phật đơn giản thế thôi. Rồi thì Cụ già quá rồi, chân tay yếu, ngồi không thể như người khác. Cụ ngồi lệch, một tay gõ cả chuông lẫn mõ. Buổi lễ vẫn thành tựu viên mãn. Anh em đạo hữu cứ theo lời Pháp Chủ dạy, tu theo tâm Phật, làm theo lời Phật dạy.

Mọi thứ ĐƠN GIẢN, DỄ HIỂU, HIỆU QUẢ. Lễ có thể không cần nhiều nhưng với Tam Bảo thì phải kính. Đối với Ta Bà thì phải xả. Chấp Ngã phải phá để trở nên con người theo những gì mà Phật dạy.

Nhà cháu đã gọi điện cho một Sư Thày mà nhà cháu quen ở Chùa Hoằng Pháp nhưng không thất bắt máy. Nhà cháu sẽ mang chuyện nay thưa với Hòa Thượng Pháp Chủ, rằng nên thế nào? Có nên chăng phải làm như thế không? Có nên đi cả vài năm trời với bao phiền toái với thiên hạ như thế này không? Hay thời gian đó, dành giúp cho bao cảnh đời đau khổ vượt qua tai nạn?

Hà Nội, đêm rằm tháng 6 năm Nhâm Thìn.

Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2012

Ước mơ giản dị

Bài hát này rất giản dị. Ước mơ của những người lính cũng giản dị quá. Khi không còn chiến tranh, không tiếp tục cầm súng, họ chỉ mơ được là người lái máy cày trên nông trường. Mơ làng quê mình có con kênh đào, lúa xanh hai mùa, mát cánh đồng.

Yêu quá những người lính, những chàng trai của tuổi đôi mươi với ước mơ trong sáng và giản dị.

Xin chép lại đây nguyên văn lời bài hát.

Đồng đội/Tác giả: Hoàng Hiệp

Chúng tôi ngồi kề vai bên nhau
Trăng trôi trên đầu súng
Ánh lửa hồng đủ soi đêm sâu
Làn khói che sương mờ

Bạn tôi đang mơ nơi làng quê yêu dấu
Có con kênh đào, lúa xanh hai mùa, mát cánh đồng
Còn tôi đang mơ, mơ người tôi yêu dấu
Cách xa muôn dặm mà lòng không xa

Chúng tôi nằm đầu gối trên tay
Nghe chim kêu ngoài bãi
Mắt đưa nhìn trời sao lung linh
Chuyện mãi quên đêm dài

Bạn tôi cho hay, sau này xong chiến đấu
Sẽ lên nông trường, sớm hôm trên đồng lái máy cày
Còn tôi mong sao, bao ngày tôi đang sống
Sẽ không bao giờ mờ nhạt mai sau

***
Giữa khu rừng ngàn năm thâm u
Nơi biên cương Chùa Tháp
Chúng tôi cùng ngồi trao suy tư
Cùng thắp ngọn lửa hồng

Cùng chia cho nhau, bao hiểm nguy gian khó
Giữa cơn mưa nguồn, những khi lưng tựa vách chiến hào
Nhiều khi vui sao, đang hành quân chiến đấu
Lá thư quê nhà chuyền tay cho nhau

Bạn tôi đang mơ nơi làng quê yêu dấu
Có con kênh đào, lúa xanh hai mùa, mát cánh đồng
Còn tôi đang mơ, mơ người tôi yêu dấu
Cách xa muôn dặm mà lòng không xa

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012

Hà Tây và chuyện thay tên đổi họ.

Đời ai cũng sẽ có một cái tên. Tên để gọi, tên để phân biệt với nhau. Tên đôi khi cũng là tính cách, là con người.

Đối với địa danh cũng vậy. Địa danh nào cũng có cái tên để phân biệt.

Sự giống nhau giữa tên người nó cũng giống như địa danh. Mang lại nhiều vui buồn hỷ nộ ái ố.

Thường thì tên người không thay đổi từ lúc được đặt tên khi mới sinh, cho đến lúc chết. Nhưng cũng có những trường hợp thay đổi. Ví dụ như một số nhà cách mạng, vì đảm bảo an tòan cho quá trình họat động, họ đã đổi tên. Còn nhà cháu bên nội họ Nguyễn nhưng gốc họ Lã. Vì thế, sống thì mang họ Nguyễn nhưng chết đi thì đổi lại thành Lã hết. Bên ngoại thì mang họ Phạm nhưng gốc họ Nguyễn nên khi chết đổi lại thành Nguyễn.

Một số tên thật trong khai sinh nhưng tên cúng cơm thì khác. Ví dụ như Thái An nhưng ở nhà gọi là Ngộ. Trà My là Cún,... Đám cưới Đức Anh và Hải Vân, nhạc sỹ Nguyễn Văn Tý phát biểu: Hôm nay cưới cháu Tẹo... Tẹo là tên ở nhà của Đức Anh.

Tên địa danh thì cũng thay đổi nhiều với các lý do khác nhau.

Chẳng han như việc xưa kia kiêng tên húy của Hoàng Gia mà người ta phải đổi tên địa danh.

Nhưng gần đây còn sự thay đổi do việc sát nhập.

Việc này nó đem lại sự phiền tóai cho những người đi xa hoặc tìm kiếm thân nhân các liệt sỹ.

Chẳng hạn như Liệt sỹ Hà Văn Toản ở Đường Lâm Sơn Tây Hà Nội. Trên bia mộ của ông thì ghi: Liệt sỹ Hồ Văn Toàn, Đồng Lâm, Tùng Thiện, Hà Tây. Tùng Thiện cùng với Quảng Oai và Bất Bạt thành lập nên huyện Ba Vì, sau này Đường Lâm trở thành một xã của thị xã Sơn Tây. Và ở đây không có địa danh nào là Đồng Lâm.

Nhưng xem ra cái đó chưa khó tìm. Còn có cái bia trên đó ghi Phú Hòa, Văn Tiên, Nam Mãi. Không biết đến bao giờ mới tìm được đây? 

Xem ra cái sự thay tên đổi họ cò nhiều bất cập thật.

Quê nhà cháu xưa kia có tên Hồng Châu, nay đổi lại thành Tự Nhiên. Trên bia mộ của anh gia nhà cháu ghi: Liệt sỹ Nguyễn Thế Hệ, quê quán: Đồng Châu, Thường Tín, Hà Tây. Nay Hà Tây cũng không còn. Còn Thường Tín thì không có địa danh nào là Đồng Châu. May là có ai đó hiểu rằng có một cái tên tương tự là Hồng Châu mặc dù nó cũng chả còn. Vì thế mà anh giai nhà cháu hy sinh năm 1968 mà nay gia đình mới biết nơi an nghỉ. Cùng với những đồng đội của anh Hệ, rất nhiều người cũng nằm trong hoàn cảnh tương tự. Trên bia mộ toàn bị ghi sai hoặc thậm chí địa danh đó không tồn tại hoặc không còn tồn tại.

Thuế

Thuế là nguồn thu chủ yếu của ngân sách nhà nước.

Cái khái niệm mà mọi nguời vẫn nhắc đến đó là tiền của nhà nước hay đã có ngân sách nhà nước lo xem ra không chuẩn lắm.

Tiền chi ra mọi người thường hiểu là tiền chùa đó chính là đóng góp từ tiền thuế của nhân dân trong đó có nhà cháu.

Xem ra nó không hề ít.

Kiếm 10 đồng thì nay phải đóng tới 2,5 đồng. Nhiều thật!

Nhưng xem ra ngoài cái quyền được nộp thuế, nhà cháu không biết mình có cái quyền gì khác không đây?

Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012

Chứng Minh Thư với cái tên Hà Tây

Mọi sự thay đổi đều xuất phát từ ý tưởng mong muốn tốt đẹp hơn. Chí ít thì cũng nên nghĩ tích cực như vậy.. Việc Hà Tây và Hà Nội hợp nhất, nói theo ngôn từ trong các văn bản chính thức, còn nói theo cách dân gian thì Hà Tây nhập vào Hà Nội. Cái tên Hà Tây một lần nữa lại bị giết chết.

Hà Tây thật ra cũng không phải là sản phẩm nguyên bản. Hà Tây là sự kết hợp của hai vùng đất. Vùng Sứ Đoài mây trắng bay Sơn Tây Núi Tản Bà Vì và vùng đất Hà Đông quê lụa ngàn năm "văn kiện".

Sự kết hợp giữa Hà Đông và Sơn Tây đẻ ra cái tên Hà Tây. Cái tên này có từ những năm 60 của thế kỷ trước. Lúc đó nhà cháu chưa sinh ra. Vì thế không nhớ chính xác là năm nào.

Sau khi thống nhất đất nước, chuyển sang thời kỳ đại cách mạng tiến tới làm ăn nhớn xã hội chủ nghĩa. Sự hợp nhất tiến ra rộng khắp. Hiếm có địa phương nào không bị sát nhập. Hà Tây đã là sản phẩm kết hợp rồi vẫn được kết hôn một lần nữa với anh miền núi Hòa Bình.  Đẻ ra ông Hà Sơn Bình mà dân gian vẫn thường gọi là Hà Sơn Buồn. Hà Sơn Buồn, lắm con buôn, buôn bánh mỳ một chiếc ba hào.

Cùng với đó là là Hoàng Liên Sơn (Lào Cai, Yên Bái, Nghĩa Lộ), Bắc Thái (Bắc Cạn và Thái Nguyên), Vĩnh Phú (Vĩnh Yên, Phúc Yên và Phú Thọ), rồi cho đến Nghệ Tình (Nghệ An và Hà Tĩnh), Bình Trị Thiên (Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên Huế).... Từ Lũng Cú (Hà Tuyên gồm Hà Giang và Tuyên Quang) cho đến Mũi Cà Mau (Minh Hải gồm Cà Mau và Bạc Liêu)... đâu đâu cũng sát nhập tỉnh.


Không chỉ cấp tỉnh, mà còn sát nhập cho đến cấp huyện, cấp xã. Kèm theo đó là chuyện đổi tên.

Và rồi nó cũng đã bắt đầu ly hôn mà ngôn từ chính thống là tái lập tỉnh bắt đầu là anh Hà Sơn Bình năm 1991 và một lọat sau đó. Đến tận gần đây vẫn tách như Lai Châu và Điện Biên, như Đắk Lắk và Đắk Nông.

Nhưng dù sao cái tên Hà Tây nó vẫn mang dáng dấp và nét riêng của vùng đất văn hiến trăm nghề. Thế mà ngày 1 tháng 8 năm 2008, có đã bị khai tử lần nữa.

Nhà cháu vẫn thích cái tên đó. Chả gì chứ nó vẫn được ghi trong Chứng Minh Thư Nhân Dân là Quê Quán: Thường Tín, Hà Tây. Một ngày nào đó, người ta lại tách ra, thế là mình lại không phải đổi Chứng Minh Thư Nhân Dân.

Mọi người thường nói là Hà Tây sát nhập vào Hà Nội. Nhà cháu thì cho rằng như vậy là không đúng. Anh Hà Tây to hơn anh Hà Nội vì thế phải gọi là Hà Nội sát nhập vào Hà Tây. 

Nhưng nhiều người nói Hà Tây không còn tên. Nói thế chưa chính xác. Mỗi anh giữ một chữ. Hà Tây giữ chữ Hà. Hà Nội giữ chữ Nội. Thế là ghép lại thành Hà Nội.

Nhưng sự thật thì việc đổi tên đem lại nhiều hệ lụy vô cùng, đặc biệt đối với người đi xa. Nhà cháu sẽ quay lại vấn đề này trong thời gian sớm nhất